Jessie chợt thấy trong lòng thật trống trải

Một ngày kia vào năm 1906, Lawrence, lúc bấy giờ đã hai mươi mốt tuổi, không đến học với Jessie vào đúng giờ thường lệ. Cuối cùng rồi cậu cũng tới nhưng với tâm trạng mà Jessie chưa từng thấy trước đây. Cậu có vẻ lo ra và trầm lặng. Lần này đến lượt cô phải làm cho cậu mở lòng và rồi cuối cùng cậu cũng nói ra điều cậu suy nghĩ. Theo cậu thì cô càng ngày quá gần gũi với cậu. Như thế thì tương lai của cô sẽ ra sao? Cô sẽ lấy ai? Chắc chắn không phải là cậu rồi vì họ chỉ đơn thuần là bạn. Nhưng sẽ thật bất công nếu cậu không để cô gặp những chàng trai khác. Đương nhiên cậu và cô sẽ vẫn là bạn và vẫn tiếp tục nói chuyện với nhau nhưng cậu nghĩ rằng có lẽ là họ nên ít gặp nhau và ít nói chuyện với nhau hơn. Sau khi cậu nói xong và ra về, Jessie chợt thấy trong lòng thật trống trải. Trước đây cô chưa hề nghĩ đến tình yêu và hôn nhân, nhưng đột nhiên bây giờ cô lại đâm nghi ngờ không biết tương lai mình sẽ ra sao. Cô tự hỏi không biết tại sao cô không nghĩ đến điều ấy và từ đó, cô trở nên lo lắng buồn bã mà không hiểu vì sao. Lawrence tiếp tục tới chơi với cô nhưng tất cả mọi thứ đều thay đổi. Cậu phê phán cô đủ điều, nói cô không đủ hấp dẫn. Cô sẽ là kiểu vợ gì đây? Người đàn ông không chỉ cần nói chuyện với đàn bà mà còn cần cái khác nữa. Cậu nói cô giống một nữ tu hơn. Bắt đầu từ đó họ ít gặp nhau hơn. Một thời gian sau, khi Lawrence nhận dạy học cho một trường ở ngoài London thì Jessie cảm thấy phần nào nhẹ nhõm là đã tống khứ được cậu một thời gian. Nhưng khi cậu đến chào cô và nói rằng có thể đó là lần cuối họ gặp mặt thì cô òa khóc. Sau đó tuần nào cậu gặp, trong đó có một cô mà cậu nói sẽ là vợ cậu sau này. Cuối cùng, theo lệnh của cậu, cô đến thăm cậu ở London. Họ nói chuyện với nhau vẫn vui vẻ như xưa nhưng cậu vẫn tiếp tục vặn vẹo về tương lai của cô và khơi dậy vết thương lòng của cô. Đến lễ giáng sinh, cậu quay trở về Eastwood và khi đến thăm Jessie, cậu tỏ ra rất hân hoan khi nói rằng cô là người từ lâu đã lôi cuốn cậu và chính là người cậu phải lấy làm vợ. Sau này Middleton Murry đã viết như sau: “Tôi chưa từng quý mên một người đàn ông nào trước đây như đã quý mến anh ta kể từ khi nhận được thư anh ấy. Đây là một tình cảm mới lạ, có một không hai trong cuộc đời tôi và tình cảm này sẽ vĩnh viễn là tình cảm duy nhất.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *