Nhưng khi chateaubriand lên mười lăm tuổi

Tan nên nhớ rằng có một số loại người thích hợp với mô hình mặc cảm Oedip. Ta hãy tìm kiếm những người như giáo sư Mut, tức những người có vẻ ngoài rất người lớn như khắt khe, nghiêm khắc và hơi tự mãn, nhưng trên thực tế họ phải đấu tranh rất nhiều để kiềm chế khuynh hướng trở về với đứa trẻ nhằm bù đắp cho sự yếu đuối của mình. Thường thì kẻ nào làm ra vẻ tự chủ lại là những người dễ dàng lui về quá khứ để trở lại thành đứa trẻ. Thật ra thì họ vẫn âm thầm mong muốn được như thế bởi họ xem quyền lực, địa vị và trách nhiệm là một gánh nặng hơn là một niềm vui. Văn hào người Pháp Francois Rene de Chateaubriand ra đời năm 1768 và lớn lên trong một tòa lâu đài thời Trung cổ ở Brittany. Tòa lâu đài này lạnh lẽo u ám như thể đó là nơi ẩn náu của những hồn ma trong quá khứ. Gia đình của Chateaubriand sống ở đó theo kiểu nửa ẩn dật. Chateaubriand trải qua phần lớn thời gian bên cạnh chị gái Lucile và ông gắn bó với chị đến nỗi mọi người đồn rằng giữa họ có mối quan hệ loạn luân. Nhưng khi Chateaubriand lên mười lăm tuổi thì một cô gái khác tên Sylphide bắt đầu bước vào cuộc đời ông. Đó là người phụ nữ mà ông hình thành trong trí tưởng tượng, một người vừa là nữ anh hùng vừa là nữ thánh và đồng thời cũng là một cô gái điếm mà ông đọc thấy trong sách. Lúc nào hình ảnh của nàng cũng xuất hiện trong tâm trí ông và giọng nói của nàng vang bên tai ông. Chẳng bao lâu sau, nàng bắt đầu đi dạo cùng ông, nói chuyện với ông. Ông hình dung nàng là một cô gái ngây thơ cao quý, nhưng đôi khi họ vẫn làm những trò không lấy gì làm ngây thơ cho lắm. Ông tiếp tục mối quan hệ tưởng tượng ấy trong suốt hai năm trời cho đến khi ông lên Paris và bắt đầu thay thế Sylphide bằng những phụ nữ bằng xương bằng thịt khác. Do quá mệt mỏi với những cảnh kinh hoàng của thập niên 1790 nên nền Cộng hòa Pháp đã đón nhận những tác phẩm đầu tay của Chateaubriand một cách nồng nhiệt vì cảm nhận được cái tinh thần mới trong các tác phẩm này. Tiểu thuyết của ông ngập tràn hình ảnh những lâu đài lộng gió, những nhân vật nam buồn thảm và những nhân vật nữ đầy đam mê. Khắp nơi trong tiểu thuyết của ông đều nhuốm màu lãng mạn. Bản thân Chateaubriand cũng giống với các nhân vật trong truyện của mình và mặc dù ông không có một ngoại hình lôi cuốn nhưng phụ nữ vẫn điên lên vì ông. Khi đọc sách của ông, họ thấy như mình thoát khỏi cuộc sống hôn nhân buồn chán và bước vào một cuộc tình sôi động.