Nhử bằng thân xác

Những đối tượng có đầu óc sắc sảo rất nguy hiểm. Nếu như họ nhìn thấu thủ đoạn của ta thì họ sẽ bất chợt đâm nghi ngờ. Ta phải nhẹ nhàng ru ngủ tâm trí họ và đánh thức những giác quan đang nằm im của họ bằng cách kết hợp thái độ không phòng thủ với vẻ khêu gợi tình dục. Trong khi vẻ điểm tĩnh và hờ hững của ta khiến họ yên tâm và bớt ức chế, thì ánh mắt, giọng nói và thái độ toát ra vẻ khêu gợi và ham muốn của ta lại ngấm sâu vào tâm hồn họ, khích động các giác quan của họ và làm người họ nóng lên. Ta không bao giờ được bắt ép đối tượng trao thân cho ta mà phải truyền cho họ sức nóng của ta và kích thích dục tính của họ. Ta hãy dẫn dắt họ bước vào cái khoảng khắc mà cả đạo đức, lương tri và mọi sự quan tâm đến tương lai đều tan biến hết để nhường chỗ cho thú vui xác thịt. Ta không được hái quá sớm hay bứt nó ra khỏi cuống vì nó sẽ cứng và rát chát. Ta hãy để quả lựu trĩu nặng đầy nước rồi bước lui lại quả lựu sẽ tự nó rơi xuống. Đó chính là lúc mà quả lựu ăn ngon nhất. Có những lúc khi ta cố tình vắng mặt để đối tượng thấy trống vắng, ta sẽ gặp thất bại nặng nề. Vắng mặt ở một thời điểm quyết định trong quá trình quyến rũ có thể sẽ khiến đối tượng không còn quan tâm đến ta nữa. Làm thế cũng giống như để mặc cho may rủi vì khi vắng ta, đối tượng có thể tìm ra một người khác giúp họ quên ta. Cleopatra chinh phục Mark Antony một cách dễ dàng nhưng ngay sau lần gặp gỡ đầu tiên, ông ta phải quay về La Mã. Cleopatra là một phụ nữ bí ẩn và hấp dẫn nhưng nếu nàng để thời gian xa cách quá dài Antony có thể sẽ quên đi sự duyên dáng của nàng. Chính vì tehes mà nàng đã bỏ qua thói kiêu ngạo đỏng đảnh của mình để đến với Antony khi ông đang cầm quân ở một nơi. Nàng biết là khi nhìn thấy nàng, ông ta sẽ say mê nàng trở lại và sẽ theo đuổi nàng. Ta chỉ nên áp dụng chiến thuật vắng mặt khi đã chắc chắn đối tượng yêu ta, và phải nhớ rằng không nên vắng mặt kéo lâu. Đây là chiến thuật hiệu quả nhất trong giai đoạn sau của quá trình quyến rũ. Ta cũng không được để đối tượng thấy lòng quá trống vắng bằng cách chỉ thỉnh thoảng mới viết thư, tỏ ra quá lạnh lùng với họ hay quá mực quan tâm đến người nào khác. Đây là chiến lược pha lẫn đau thương và thích thú đã được phân tích chi tiết ở Chương 20. Chiến lược này sẽ khiến nạn nhân phụ thuộc vào ta hoặc thậm chí là khuất phục ta hoàn toàn. Có khi ta gặp phải một đối tượng quá thụ động. Họ chờ ta tấn công trước và nếu như ta không tấn công, họ sẽ cho rằng ta yếu đuối. Khoái lạc mà ta tìm thấy ở loại đối tượng này sẽ không sánh được với lạc thú mà ta nhận được ở một người tích cực hơn.