Các mẫu tự đầu của tên cô

Bên ngoài trại giam, đông đảo dân chúng đình công để phản đối việc giam giữ ông, nhưng trong đầu ông lúc này chỉ nghĩ đến Eva. Với ông, cô là nữ thánh, là người phụ nữ mà định mệnh ban cho ông, là một nữ anh hùng. Ông viết cho cô như sau: “Chỉ khi xa cách những người thân yêu, ta mới đo được tình cảm của mình dành cho họ. Kể từ ngày xa em… anh đã không thể nào xoa dịu được con tim buồn bã của mình… Nỗi cô đơn trống vắng của anh luôn tràn ngập ký ức về em. Mãi đến lúc này, ông mới hứa sẽ cưới cô. Các cuộc đình công ngày càng dữ dội. Sau tám ngày, Peron được thả khỏi trại giam và ông nhanh chóng lấy Eva làm vợ. Vài tháng sau, ông được bầu làm tổng thống. Với tư cách là một đệ nhất phu nhân, Eva thường tham dự các lễ hội chính thức và trong những dịp này cô vẫn mặc những chiếc váy và mang trang sức lòe loẹt. Cô được mọi người xem là một cựu diễn viên có một tủ quần áo khổng lồ. Nhưng đến năm 1947 thì cô rồi Argentina để sang thăm các nước châu  u, thế rồi cả đất nước Argentina dõi theo từng bước chân cô. Họ biết cô được đám đông cuồng nhiệt đón tiếp ở Tây Ban Nha như thế nào và cô diện kiến Đức giáo hoàng ra sao. Khi cô vắng mặt, những suy nghĩ về cô bắt đầu thay đổi. Dân chúng cho rằng cô đại diện rất tốt cho tinh thần Argentina qua vẻ giản dị quý phái và qua tài năng kịch nghệ của mình. Vài tuần lễ sau, khi quay về nước, cô đã được toàn dân quan tâm chào đón. Trong chuyến đi châu  u, Eva đã thay đổi vẻ bên ngoài của mình. Bây giờ thì mái tóc nhuộm vàng được bới lên cao trông nghiêm trang hơn và cô thường mặc những bộ âu phục thiết kế riêng cho mình. Trong cô nghiêm chỉnh và phù hợp với vai trò người phụ nữ sau này trở thành cứu tinh của người nghèo. Chẳng bao lâu sau, hình ảnh của cô xuất hiện khắp nơi. Các mẫu tự đầu của tên cô được nhìn thấy khắp nơi trên tường, trên khăn trải giường, và khăn mặt trong các bệnh viện dành cho người nghèo. Chân dung nhìn nghiêng của cô được đính trên áo của đội bóng đá ở một nơi nghèo nhất Argentina, nơi có câu lạc bộ bóng đá được cô bảo trợ, đồng thời những bức ảnh khổng lồ thể hiện gương mặt tươi cười của cô cũng phủ kín các bức tường bên hông các tòa nhà. Vì không thể kiếm được chuyện gì để nói về đời sống cá nhân cô nên mọi người tưởng tượng đủ chuyện về cô. Đến khi căn bệnh ung thư cướp mất mạng sống của cô vào năm 1952 khi cô t ròn ba mươi ba tuổi cùng tuổi với Đức Chúa Jesus khi người qua đời thì cả nước đã để tang cô.